Post gộp nhé ;)
Chapter Two :
Tôi vẫn thích những đường ném ở Di Huang. Nó rộng rãi và không quá đông đúc, đặc biệt không có những kẻ lang thang đầu đường xó chợ.
Tôi gọi cả Wei Kuo và chị Cheung. Chị ấy là một người phụ nữ hiểu biết và chúng tôi có mối quan hệ tốt. Chị lên tiếng hỏi khi thấy tôi mãi nhìn ra cửa .
“ Em đang chờ ai ah? ”
“ Liu Zheng và một đứa bé là con của ông bạn em. Nó vừa đỗ vào một trường Đại Học Bắc Kinh. Ông ấy nhờ em chăm sóc nó hộ. ”
“ Em lo lắng nhiều chuyện nhỉ? ” Chị ấy cười.
6 hay 7 giờ gì đó Liu Zheng đến. Một cậu trai đi theo anh ấy. Từ xa, tôi có thể thấy cậu ta không được cao lắm và cũng không có gì đặc biệt. Tôi hơi thất vọng, miệng rủa thầm Liu Zheng.
“ Chị Cheung! Wei Kuo! ” Liu Zheng chào mọi người.
Cậu ta đứng hơi tách ra và luôn nhìn Liu Zheng. “ Chào ngài Chan đi! ” Liu Zheng giới thiệu tôi với cậu bé. “ Tên cậu ấy là Lanyu. Họ Lan không nhiều lắm.”
“ Xin chào! ” Tôi cười và đưa tay ra.
“ Xin chào! ” Lanyu bắt tay tôi một cách rụt rè. Em nhìn tôi khi chúng tôi bắt tay nhau, và ánh mắt của em đã khắc sâu vào tâm trí tôi suốt quãng đời còn lại. Đôi mắt sáng tràn đầy vẻ u sầu, bất an và nghi ngại rụt rè. Em không cười, không ngay cả một nụ cười xã giao tôi thường thấy. Làn da em không sáng sủa lắm nhưng gương mặt thì vô cùng thánh thiện và thanh tú. Mũi thẳng và môi mím chặt có vẻ như đang cố che dấu cảm xúc. Tim tôi đập mạnh, lâu rồi tôi không có cảm giác như thế. Nhưng tôi không phải là một con nai tơ. Tôi tránh ánh nhìn của em, quay sang những đường ném của chị Cheung và hỏi một cách lãnh đạm: “ Có thích chơi Bowling không? ”
“ Không biết chơi.” Tôi nhận ra giọng vùng Bắc.
“ Người miền Bắc à? ”
“ Vâng. ”
“ Có thể cậu ta chưa ăn tối! ” Liu Zheng thì thầm với tôi.
“ Tốt, tôi cũng chưa ăn tối. Chị Cheung! ” Tôi quay sang nói với mọi người “ Em muốn đưa thằng bé đi ăn. Em không muốn bị ông anh khiển trách vì chuyện không lo lắng cho nó! Mọi người đi cùng nhé? Tôi đãi. ”
“ Quên đi! Cậu tự mà đi! ” Dường như chị Cheung có ý gì khi nói câu đó nhưng tôi không quan tâm.
—————————-
Chúng tôi đến Khách sạn Hisang Kuo vì tôi có đặt riêng một phòng ở đấy. Những gian hàng Trung Hoa sáng sủa và rộng rãi được trang trí một cách sang trọng. Đồ ăn Hồng Kông không thật sự ngon nhưng cũng đỡ hơn là món Ý hay Pháp.
“ Cậu bao nhiêu tuổi? ” Chúng tôi không nói gì trên đường đến đây, tôi chỉ hỏi khi bọn tôi đang ở trong Nhà hàng.
“ 16, sắp 17! ”
“ Sao vào Đại Học sớm thế? Tôi nhớ lúc đó gần 19 tuổi khi tôi vào Đại Học. ”
“ Em học sớm một năm và vượt một lớp! ”
Em vẫn không cười nhưng em luôn nhìn tôi khi nói chuyện. Có vẻ như em được giáo dục một cách cẩn thận. Vẻ u sầu trong đôi mắt của em luôn khiến tôi mất tự chủ. Trong đầu tôi tràn ngập ham muốn đối với em.
“ Đã quen với Bắc kinh chưa? ” Tôi nói nhanh không chịu được do đó hai từ “đã quen” dính cả vào nhau.
“ Er? ” Em khá lúng túng. Tôi nhận thấy em có một tẹo khó khăn trong việc nghe giọng Bắc Kinh của tôi, tôi bật cười.
“ Khi vừa đến Bắc Kinh tôi cũng không thể nghe được người ta nói gì. Nhất là đàn ông Bắc Kinh! Họ nói khi mà lưỡi cứ xoắn vào nhau, thật kinh khủng! ” Tôi học tiếng Bắc Kinh từ Fang Jian, một người bạn trọ cùng ký túc xá lúc tôi là sinh viên.
Môi em khẽ chuyển động, nụ cười sắp nở trên môi em nhưng rồi nó vẫn không xảy ra. Em quả là rất đói, em ăn hết 2 bát cơm rang nhưng tuyệt nhiên không động đến các món khác.
“ Học kiến trúc sao? Tốt lắm! Tương lai không cần lo lắng đến vấn đề tiền bạc. Tôi có hai người bạn cũng học khoa kiến trúc, họ bắt đầu đi vẽ cho người ta từ năm 3 và kiếm được nhiều tiền đến nỗi những người học Văn học như bọn tôi lúc đó vô cùng ghen tị!” Tôi nói cùng em khi chúng tôi trên đường rời khỏi nhà hàng.
“ Em vào trường Đại Học nào thế? ” Tôi lại hỏi.
Em không nói gì cả mà tiếp tục nhìn chăm chú vào cửa thang máy. Tôi thấy hơi shock, có vẻ như em không muốn trả lời.Vậy những gì em đã nói có tin được không đây? Theo kinh nghiệm tôi nghĩ, cũng có thể là không! Chúng tôi không nói gì trong thang máy. Tôi nhớ lại cách đây 6 tháng, tôi đã đưa một cô gái quê đến đây. Cô không phải là trinh nữ nhưng cũng không phải gái bán hoa chuyên nghiệp. Tôi khá từng trải trong chuyện “giao dịch ” với những người như thế, nhưng đó là lúc trước. Tôi chợt chú ý vào bộ quần áo trên người em. Một chiếc quần dài màu xanh đi cùng với áo T- shirt trắng cổ tròn. Rất đơn giản và sạch sẽ dù cái quần có vẻ hơi ngắn và đã quá cũ. Em cũng kín đáo quan sát tôi. Vào phòng rồi em cũng rụt rè hơn. Em đứng yên ngay cửa.
“ Cứ tự nhiên! Đây là một căn hộ kín. Đây là phòng khách và phòng ăn. Bên trong là phòng ngủ.”
Lanyu vẫn đứng ngay cửa. Tôi bật tivi và đưa điều khiển cho em một cách duyên dáng.
“ Xem TV một chút nhé! Có rất nhiều kênh truyền hình Cáp.” Tôi hơi ngừng lại một chút.
“ Tốt thôi! Em có thể không xem nếu em không thích! Tôi không ép buộc người khác bao giờ. Ăn uống, nói chuyện hay kết bạn đều vậy. ”
“ Em sẽ xem TV! ”
“ Tự nhiên nhé! Tôi cần tắm rửa, hôm nay ở ngoài suốt! ” Tôi nói khi đi vào phòng tắm. Tháng 7 ở Bắc Kinh rất ẩm ướt, nóng kinh người và ban ngày thì vô cùng dài. Bên ngoài trời chỉ mới trở nên tối trong khi đã 9 PM. Tôi ngồi thoải mái trong bồn tắm như trên sofa và nghĩ cách làm cho em bạo dạn hơn.
Em đang trong phòng tắm và tôi gọi đồ uống. Loại rượu này ban đầu có vị ngọt nhưng sau đấy sẽ rất mau bốc lên đầu. Và tôi để một cuộn X_ rated vào trong đầu máy, tất cả đã sẵn sàng. Tôi chờ đợi trong sự kích động.
Em bước ra từ trong phòng tắm với bộ pijama màu xanh nhàn nhạt hơi rộng ( tôi luôn có khăn tắm và Pijama mới ở đây ), tóc ướt khẽ rũ xuống trán.
“ Uống một chút nhé, cho lên tinh thần! ”
Em ngồi xuống có vẻ thở phào. Một người phụ nữ phương Tây xinh đẹp đang bắt đầu thoát y trên màn hình, âm hộ cô ta đang được kẻ khác chà xát bằng miệng một cách mạnh bạo. Cô ta đang tự nhào nặn phần ngực của mình và rên la bằng một giọng dâm đãng.
Trông em như sợ hãi điều gì đó nhưng vẫn ngồi yên tay nắm chặt lấy cái ly. Tôi biết đây là lần đầu em xem loại phim ảnh như thế này.
“ Có bạn gái chưa? ” …
“ Có bạn gái chưa? ” Thấy em không trả lời tôi hỏi thêm lần nữa.
“ Không có. ” Giọng em hơi hoảng.
Tôi quay sang nhìn em. Em trở nên lúng túng và căng thẳng. Tôi nhẹ nhàng lướt tay giữa hai chân em, miết nhẹ đáy quần em. Toàn thân em như đông cứng lại, không nhúc nhích. Hạ bộ của em đang rất căng. Tôi tắt TV đi, em quay sang nhìn tôi trông hoang mang và ngại ngùng. Tôi gỡ bỏ khăn tắm khoe một cơ thể khoẻ mạnh với cơ bắp rất đẹp. Em nhìn chăm chú vào cơ thể tôi. Tôi khom người, gỡ bỏ bộ pijama trên cơ thể em một cách chậm rãi. Em nuốt nước bọt, dương vật của em không to cũng không nhỏ. Cơ thể em giống như một cậu bé chưa phát triển hết và hơi gầy. Tôi bắt đầu kích thích em, đẩy em nằm xuống sofa. Trong khi làm như thế, mắt hai chúng tôi giao nhau . Rồi tôi vuốt ve và liếm khắp cơ thể em.
“ Lên tiếng nếu em thấy không thoải mái. ”
Em chỉ nhìn tôi mà không nói gì, tôi biết rằng đối với các cô cậu còn trong trắng. Lần đầu nên nhẹ nhàng, như vậy họ sẽ nhớ mãi không bao giờ quên. Sau đó tôi có thể thoải mái hơn. Môi tôi trượt nhẹ lên môi em, tôi dùng lưỡi liếm nhẹ bờ môi em. Em vãn cắn chặt răng nhưng rồi không bao lâu sau em cũng đã hôn lại tôi. Thẳng thắn mà nói, cơ thể em lúc ấy không thu hút tôi lắm nhưng sự trong trắng của em khiến tôi rất hài lòng. Có thể đó là tình yêu tôi dành cho bản thân mình và sự tự thương hại. Điều khó quên nhất chính là ánh mắt của em. Tôi hôn một cách nồng nhiệt lên khuôn mặt và cơ thể em.Tôi vẫn tiếp tục vuốt ve dương vật và tinh hoàn của em, vòng quanh mông em. Rồi em cũng thấy hưng phấn, em nhắm nghiền mắt và thở nặng nhọc. Em bỗng chợt nắm chặt vai tôi và rên lên. Em đã xuất tinh và có vẻ quá sức. Tôi rất muốn cười, không ngờ em lại nhanh như vậy. Chúng tôi làm hai lần đêm ấy. Lần thứ 2, tôi tiếp xúc với hạ bộ em bằng miệng, em lại xuất tinh lần nữa. Lần thứ 3 đến lượt em mút của tôi và chúng tôi đều đạt đến cực điểm. Tôi không đòi hỏi làm từ phía sau với em vì còn quá sớm. Có lẽ do tác dụng của rượu hay em còn quá trẻ và quá mệt, em nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Tôi nhìn vào khuôn mặt thanh tú vẫn còn trẻ con của em mà nghĩ: “ Chắc phải khao Liu Zheng một chầu thôi. ”
Sáng hôm sau tôi dậy rất sớm, tôi đã đồng ý hẹn gặp người quản lý của Công Ty Chian Heiang Loan về khoản vay 50 tr NDT. Tôi không đánh thức Lanyu dậy, em đang ngủ rất say. Tôi gọi bữa sáng cho em, rời khỏi đó và để lại lời nhắn cho em. Rằng nếu em cần bất cứ sự giúp đỡ nào, hãy tìm tôi qua Liu Zheng và em nên ăn sáng trước khi đi. Tôi để lại 2000 NDT, nhiều hơn thoả thuận ban đầu 1000 NDT. Tôi đã có ý để 3000 NDT nhưng tôi sợ sau này em sẽ đòi nhiều hơn và sẽ rất khó cho tôi để từ chối.
——————————
Khoản vay trên căn bản đã ổn, tôi đang mời anh ta dùng bữa trưa khi Liu Zheng điện lại cho tôi.
“ Cậu ấy vãn ngủ khi anh đi sáng nay ah? ”
“ Uh, có gì sao? ”
“ Khách sạn vừa gọi đến. Họ bảo rằng còn sót lại 1000 NDT cùng một lời nhắn.”
“ Nhắn gì? ”
“ Rằng cậu ấy sẽ xem 1000 NDT đó như vay từ anh và sẽ hoàn lại khi có khả năng. Và cậu ấy sẽ liên lạc lại với anh sau. ”
Tôi nghĩ trong giây lát. Chẳng biết phải nói gì.
“ Được rồi, tôi đang bận lắm! Nói chuyện sau nhé . ”
Tôi tắt di động đi. Sẽ có một điều gì đó hơn thế giữa tôi và cậu bé này…
End Chapter Two
——————————-
Chapter Three :
Tse Mei là một phụ nữ công sở xinh đẹp. Cô ấy đang là giám đốc Marketing cho một công ty liên doanh. Tôi chỉ thích hai loại phụ nữ: Các cô còn đi học và các cô như Tse Mei. Tôi ghét ca sĩ hay người mẫu. Bọn họ đòi hỏi quá nhiều mà lại không phải những món hàng “ còn tươi ” và chẳng có gì đặc biệt. Đối với con trai, tôi ưa những cậu chơi nhạc hay vẽ vời. Đa số bọn họ đều không chuyên, làm vì tiền hay vì nhu cầu cá nhân. Chưa bao giờ tôi thử với nam sinh viên. Trên thực tế, tìm một cậu trai còn khó hơn một cô gái. Nhất là những cậu còn đi học, tôi thích loại sau hơn chắc cũng vì thế. Cái phần Tse Mei tấn công tôi không phải ở vẻ ngoài dễ nhìn hay sự nhạy cảm mà đó chính là vòng 3 đầy đặn của cô. Không giống như những phụ nữ phương Đông thông thường. Của cô áy khá tròn trĩnh, trần tục và rất mềm mại. Tôi không thể không “12h” khi nhìn cô ấy đi lại trước mặt. Dĩ nhiên tôi chả nói với cô những điều này bao giờ, kẻo cô lại cho rằng tôi hư hỏng. Tôi đã hẹn hò cùng cô hơn 6 tháng, tặng phẩm và những thứ lặt vặt cho cô cũng đã ngốn của tôi hết 8-9 ngàn NDT mỗi tháng.
Vẫn chưa đến tháng 11 nhưng lá cây dã rụng gần hết. Sáng chủ nhật hôm ấy khi tôi vẫn còn cuộn mình trong chăn, một tay đặt lên vòng mông trần trắng muốt của Tse Mei thì điện thoại reo ầm ỹ. Tôi mở mắt ra, chộp lấy nó. Điện của Liu Zheng.
“ Anh bị điên hay sao mà gọi sớm thế hả? ” Tôi cằn nhằn.
“ Sớm? Anh có biết mấy h rồi không? Buổi trưa rồi! ”
“ Anh muốn gì? ” Giọng tôi nghe có vẻ không mấy kiên nhẫn.
“ Lanyu mới gọi cho tôi sáng nay. Cậu ta vừa thi giữa kì xong. Tôi đoán có lẽ cậu ấy nhớ anh! ” Liu Zheng khá thẳng thắn .
“ ….! ”
“ Anh quên rồi ah? ”
“ Biết rồi! Anh nói với cậu ta…” Tôi nhìn đồng hồ “ 2.PM . Tôi đợi cậu ta ở Hisang Kuo lúc 2.PM. ”
Tôi dập máy, không ngủ được nữa. Tôi bỗng nhiên tràn đầy khí thế. Tôi đi khỏi giường và mặc quần áo vào.
“ Ai vừa gọi thế? Anh phải đi sao?” Tse Mei nằm trên giường và hỏi.
“ Dậy đi! Anh có việc phải đi gấp. Mình đi ăn cơm trước.” Tôi vừa nói vừa đưa lại quần áo cho cô ấy.
“ Không có gì nghiêm trọng chứ? ” Tse Mei hỏi.
“ Không có gì nhưng anh phải đi. ” Cô không hỏi nữa, Tse Mei là người biết điều.
———————————–
Gần 2 PM ở sảnh của nhà hàng Hisang Kuo rất vắng, chỉ có vài người ngồi nói chuyện. 2 : 20 PM tôi thấy Lanyu, trông em hơi khác so với lần đầu. Em nhìn quanh, tôi vẫy tay khi em trông thấy tôi.
“ Xin lỗi, em đến trễ! ” Em nói mà không giải thích lý do.
“ Em đến bằng gì? ”
“ Xe bus ạ! ” Khẩu ngữ Bắc Kinh của em đã tiến bộ rõ rệt. “ Em vẫn không rành Bắc Kinh lắm. Đón nhầm xe bus hai lần rồi!” Em nói thêm.
Tôi nhìn em khi em nói, thật đáng ngạc nhiên. Tôi không gặp em 4 hay 5 tháng mà em đã cao hơn. Trông em không còn quá xạm và gầy nữa. Đặc biệt là gương mặt của em không còn quá căng thẳng và lo âu. Dù em không cười nhưng tôi vẫn thấy em tủm tỉm. Chỉ mỗi đôi mắt của em vẫn thế, vẫn đầy u sầu và nghi ngại.
“ Hãy đi taxi từ giờ trở đi! Tôi có thể đón em nếu có thời gian rảnh. ”
Em không nói gì. “ Trường học ra sao? ”
“ Khủng khiếp! Toàn những kẻ đứng đầu thế mà giờ đây lại có nguy cơ đội sổ. Họ ngấm ngầm cạnh tranh nhau.” Em cười và nói.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy em cười. Thật rực rỡ và ngọt ngào.
“ Đừng cố quá! Đừng tuột lại quá xa là được. Khu ăn uống như thế nào? Ổn chứ hả? ” Tôi có tài làm cho người khác nghĩ mình thật lòng quan tâm đến họ. Đó là lý do tôi có nhiều bạn và người tình.
“ Thức ăn rất ngon! Toàn món phương Bắc. Món rán rất tuyệt nhưng món mì thì không ! ”
“ Ha! ” Tôi cười “ Thế thì đừng mua món mì ở đấy! Chỉ toàn là nước. Tôi nhớ mình đã phải vào WC 5 lần vì món mì đó. Lại còn chưa đến 2 h sau đã đói ầm ĩ. Thành thật mà nói tôi đã ăn ở nhiều trường Đại học. Nan Da tuyệt nhất và dở nhất là ở Hua Da.”
“ Em học ở Hua Da.” Em nói với một chút tự hào. Điều đó dường như là thật với những biểu lộ trên mặt em. Tôi thấy hơi shock. Em chỉ toàn nói sự thật với tôi thôi sao? Em đúng là một sinh viên, mà còn là một sinh viên giỏi. Tôi hơi nghi ngại về điều đó khi chúng tôi tiến vào phòng. Tôi bỗng nhớ lại vài thứ và hỏi :
“ Em đến từ đâu? Đã ăn gì chưa? ”
“ Chưa! ” Em hơi xấu hổ. “ Sáng nay em phải đi làm gia sư. Sợ trễ nên em đến thẳng đây !”
Tôi không hỏi vì sao. Em luôn khiến tôi ngạc nhiên. Lần ấy chúng tôi đã làm cùng nhau bằng cả sự say mê. Chúng tôi không ngừng nhìn nhau khi ăn. Nếu em là một cô gái tôi sẽ ôm em chặt cứng ngay. Chúng tôi nhanh chóng kết thúc bữa ăn và không thể đợi đến khi vào trong phòng ngủ. Chúng tôi đều thèm muốn nhau. Tôi gỡ bỏ quần áo của em và nói hổn hển :
“ Lâu thế em mới tìm tôi? Tôi đến chết vì nhớ em mất. ”
“ Chương trình học mới bắt đầu. Em bận lắm. Em cũng đã muốn gọi cho anh, nhưng em sợ …” giọng em run rẩy.
Sự điên loạn khi thăng hoa của hai kẻ cùng giới rất khác so với quan hệ xác thịt thông thường. Khoá quần em hơi khó kéo, tôi ra sức kéo và em lại khoả thân trước mặt tôi. Làn da em thật tươi mát và mịn màng, vai rộng và hông nhỏ tạo nên một hình tam giác thật hoàn hảo. Chúng tôi hôn, vuốt ve và mút cho nhau. Tôi đưa ngón tay nhẹ nhàng vào hậu môn em để thử, người em trơ ra nhưng em không từ chối. Tôi hôn em và lần tay vào sâu hơn. Em đột ngột chuyển động và kết thúc nụ hôn. Vẻ u buồn thình lình xuất hiện lại trên mặt em. Tôi hôn em nữa và thì thầm vào tai em: “ Tôi thật sự thích em. Tôi sẽ chỉ làm khi em sẵn sàng. ” Có công hiệu, em đã hưởng ứng hơn. Tôi xuất tinh khi em mút tôi, sau đó tôi kích thích em và em cũng nhanh chóng xuất tinh. Chúng tôi đi tắm và lại nằm xuống. Em không ngủ ngay mà ngồi nói chuyện cùng tôi. Tôi bảo em đừng gọi tôi là “ Ngài Chan ” nữa mà hãy gọi tôi là Han Dong, tên tôi nghĩa là bảo vệ tư tưởng của Mao Trạch Đông. Tôi kể cho em một ít về bản thân mình trong khi em thư giãn và vui vẻ lắng nghe. Tôi thấy phải làm rõ vài chuyện với em sớm hơn.
“ Đúng là số phận cho chúng ta gặp nhau. Nhưng em còn trẻ quá, tôi lấy làm tiếc vì điều đó. Chuyện như vậy là hoàn toàn bình thường với phương Tây nhưng có lẽ có một chút tội lỗi ở nơi này. Dù sao chúng ta nên cẩn thận. Đây là chuyện riêng giữa hai người, đừng kể với ai. Hơn nữa đây là sự tự nguyện từ cả hai phía. Nếu muốn chúng ta sẽ ở bên nhau. Còn không, em có thể quên đi! ”
Em nghe chăm chú nhưng không nói gì.
“ Thật sự khi người ta trở nên thân thiết, sẽ thấy xấu hổ khi chơi trò như vậy.” Tôi cười và nói đầy ẩn ý. Em hơi giống với những cô gái còn trẻ, tôi lo rằng em sẽ thấy chuyện này quá nghiêm trọng.
Chúng tôi hẹn nhau thêm 2 lần sau đó và đều quan hệ hết sức tuyệt vời nhưng chả có tiến bộ tẹo nào. Tôi không muốn ép em. Chuyện này chỉ tuyệt nếu đôi bên đều thấy thoải mái và tôi là một người kiên nhẫn. Em không bao giờ đòi hỏi tôi về vấn đề tiền bạc và cũng không nói gì về bản thân mình. Tôi cũng không hỏi. Liu Zheng thay tôi hỏi xem em còn tiền không? Em bảo không có vấn đề gì. Em được học bổng và đi làm gia sư cho hai nơi, thế là đủ. Em đúng là một người có vẻ đẹp tự nhiên. Em đã cao hơn và toát ra một sức hấp dẫn chết người. Nhưng những bộ quần áo của em làm giảm đi đáng kể vẻ đẹp ấy, thậm chí không bằng cả các cậu trai Bắc Kinh thời bấy giờ. Tôi bảo Siao Min -“cố nhân” của tôi- mua 10 bộ trang phục được thiết kế đặc biệt cho lứa tuổi ấy ở Hồng Kông. Thời điểm ấy ở Bắc Kinh không có nhiều những cửa hàng bán đồ ngoại quốc.
Hôm ấy, sau khi quan hệ xong tôi chỉ vào mấy cái túi để cạnh cửa ra vào và nói với em rằng đó là của em. Em chỉ “ Oh ” một tiếng, không có cả “ Cám ơn ”. Sáng hôm sau em dậy từ lúc 6.AM và đi, em nói em có lớp lúc 8.AM. Tôi nói có thể đưa em đi nhưng em nói đi xe bus cũng nhanh rồi. Tôi muốn em cầm theo đống quần áo. Em do dự rồi lấy một chiếc quần jean cùng áo khoác. Bảo mấy thứ kia cứ để lại khi cần. Tôi không ngủ nữa mà đến thẳng Văn Phòng sau khi em đi. Nói với Liu Zheng và thư kí rằng nếu sau Lanyu gọi đến thì nói tôi không có đây. Tôi thấy mừng vì không cho em biết số di động của mình.
Tháng 12, tôi bận đi công tác ở Czechoslovakia. Tôi chả muốn đi vì tôi không thích bay tẹo nào. Nhưng bạn tôi bảo như thế là khiếm nhã. Một phần vì tôi đang chán ghét Bắc Kinh lúc ấy, tôi đã chia tay với Tse Mei êm đẹp. Vòng 3 của cô chỉ hấp dẫn khi tôi còn nhỏ. Sau này, khi tôi đã được thoả mãn mỗi lần nhìn thấy nó tôi lại thấy muốn bệnh. Dù rằng Tse Mei không thuộc loại phụ nữ luôn ồn ào nhặng xị. Điều đó chỉ khiến việc chia tay thêm khó khăn hơn. Tôi ở lại Czechoslovakia trong 6 ngày, kí nhận một hợp đồng và giải quyết vài khó khăn xung quanh việc giữ hàng của hải quan. Nhưng tôi không muốn quay về ngay. Tôi muốn xả hơi một tí nhưng lại sợ nó không được sạch cho lắm, tôi rất lưu ý điều đó. Sau cùng, tôi quyết định bảo những người khác quay về trước. Còn một mình, tôi đến Hồng Kông chơi. Tận giữa tháng 1 mới quay trở lại Bắc Kinh. Tôi vẫn không quên chuyện Lanyu nhưng cũng không ai đề cập đến. Năm ấy Tết Nguyên Đán đến muộn bất thường. Cuối tháng 1 mọi người trong công ty tôi cũng đã chuẩn bị đón mừng năm mới. Nhìn những sinh viên và công nhân tay mang những gói nhỏ và đeo trên vai những chiếc túi to đi đến nhà ga để về quê ăn Tết, tôi nghĩ chắc Lanyu cũng đã về quê rồi.
End Chapter Three