Lảm nhảm 55
Chẳng bíêt diễn tả cảm xúc mình thế nào nữa…
Mình cứ như con bệnh, muốn khóc để trôi đi cái stress trong ng thì ko bao h khóc đc. còn khi ko mún khóc thì nó cứ như nước máy mở van to nhất, trôi ào ào.
Sợi dây thun, kéo qua kéo lại, dây xịn thì dai dẳng mãi, dây dỏm thì ko khéo sớm muộn j cũng đứt thôi….
Mình như muốn bấu vào cái gì đó…nhưng lại chẳng bíêt đó là cái j… và mình sẽ bấu chặt vào nó đc hay ko?
Mình ko bíêt gì cả. Như 1 con ngốc ở giữa biển ng ấy. Chắc chắn ko có con ngốc nào như mình đâu…
Tại sao mình luôn khíên ng khác phải lo nhỉ? Có lẽ mình ích kỉ quá chăng? Có lẽ… đó là đìêu mình rất thích chăng?
Được ng khác wan tâm và bíêt đến sự tồn tại của mình… đìêu quí giá mà mình lun muốn giữ mãi. Liệu có được chăng?
Lảm nhảm 54
Thôi thì đừng đếm ngày tháng làm j, mọi thứ cứ xem như vừa mới hôm qua đi, như vậy mình cảm thấy thoải mái và bớt nhớ nhung hơn…
Phải 3 tuần nữa mới có parttime mà làm ;__;, hiện h rảnh rang quá mức cần thíêt. May mà có mí cuốn Doraemon đỡ buồn, với lại…có internet là mừng rồi
.
Còn dài lắm, mới được 1 trang đầu thôi mà.vẫn phải tiếp bước và…đừng quay đầu lại.
Vẫn nhớ mãi câu “True love doesn’t have a happy ending, because true love never ends.”
Lảm nhảm 53
Miss all
(
Nhớ pé Nhi quá ;__;. Thương cho nó quá…
Có cảm tưởng như sau này nó sẽ như mìh thì khổ ;__;
Tới trường đón nó, thấy nó chơi có 1 mình à, tội lắm… ko lẽ nó sẽ giống mình sao ta?? Vậy thì khổ lắm đó ;__;
“Sao con khóc vậy? Ba đánh con ? Mẹ la con hả?”
“Không… con nhớ bà nội, cô Ti, cô Bo quá…”
thấy thương quá ;__;. Ráng đi học đi làm kíêm tiền mua cái máy game về cho nó chơi.
Mục đích sống của mình ở đây là học, và kíêm tìền, vậy thôi.
Mọi thứ đều lạ lẫm cả.
Ăn cũng ko ngon, uống cũng ko hợp.
Đi ra đường ko một bóng ng nữa.
Lạnh lẽo thật đó. haiz
Ráng lên, mới 3 ngày thôi mà ^^. 1 tùân… 2 tuần… 1 thág…2 thán…6 tháng… 1 năm…. Thời gian là lìêu thuốc rất tốt cho mình. Cố lên. Ganbatte, ne!
Lảm nhảm 52
Second Day in US.
Third Day since I left you.
It’s cold outside, so cold that I wish you beside me, hold my hand and hug me squeezely.
I know that dreams never come true… I always dream of the moment you kiss me, it’s so sweet, and I swear I’ll never forget it….
You know…. Though you told me not to cry but…yeah I’m a loser….
I cry every moment I think of you. But how can I forget you??? I wont forgive me if that happens.
I just hope that I will see you in a soon day. In VN I just meet you 4hours/week, so now, I will try my best to come back VN after 7 months, and I’ll be with you all 1 month. That’s my purpose to live here…
‘K I have to stop now or else I’ll make a flood here. I’ll always miss you :-*
Lảm nhảm 51
有一种爱叫做放手 – you yi zhong ai jiao zuo fang shou
Hát nghêu ngao vậy thôi… không muốn nó là hiện thực ^^
Khi muốn khóc cho ra vẻ ta đây “mít ướt” thì lại khô như khúc than củi, mà khi muốn cứng rắn thì nước mắt khi không lại chảy ra vô tội vạ, bệnh thật :-j
Lần đầu tiên khóc trước người đó ^^. Cảm giác… tất nhiên là lạ rồi, nhưng cũng thích, chẳng biết bao lâu rồi mới được người khác vỗ về khi khóc như này.
Chắc cũng phải 10 năm rồi chứ chẳng ít.
Đôi lúc tự cảm thấy mình không như mình nghĩ. Cái chủ yếu là chả cương gì như cái vẻ mình cố tạo ra, buồn cười thật… lúc cần thì có ai ở cạnh đâu chứ.
Mệt quá rồi, không hi vọng gì ở tương lai cả. Nửa vòng trái đất thế kia thì, hờ, 1 năm… 2 năm… cùng lắm là 3 năm… “Chào em, lâu quá không gặp rồi ^^ “, thật là xã giao =))
Nhẫn inox màu đen đẹp quá >_<, tay ta trắng đeo vào càng đẹp ác, hoho
Beijing Story chapter 11 & chapter 12
January 25, 2010
Filed under Beijing Story, Fiction
Tags: Beijing Story, chapter 11, chapter 12
Chapter Eleven :
Giữa tháng 8 tôi đại diện cho đoàn doanh nhân của Trung Quốc đi sang Mĩ. Tôi không hứng thú lắm với chuyến đi này vì thị trường bên này không nhiều. Nhưng không ngờ lại giao dịch được với một công ty to. Bắt đầu kinh doanh hàng may mặc. Tôi nghĩ nhẽ ra mình phải ở đấy vài ngày, đến thăm L.A và kinh đô cờ bạc Las Vegas. Nhưng tôi không có tâm trí đi đâu cả. Một phần vì đã từng đi qua, một phần vì nhớ Lanyu quá. Nhớ da diết!
Tôi phải “đào tẩu” một mình về trước.
Sân bay Bắc Kinh, tôi đã thấy Lanyu từ xa. Qua một mùa hạ trông em có vẻ hơi xạm đi nhưng càng quyến rũ hơn. Em mặc một chiếc quần short màu xanh đậm đi với chiếc T-shirt màu xám không cổ. Ngay phía trước ngực áo có vài chiếc cúc không được cài, mở ra một cách tự nhiên. Tôi như thấy được làn da khoẻ mạnh, mềm mại và đầy sức sống của em. Người tôi đã phừng phực, tim đậm thình thịch. Tóc em hơi dài, được rẽ ngôi không rõ ràng cho lắm, tuỳ tiện rủ xuống trán. Đấy là kiểu tóc tôi muốn em để. Em không thích vì nó khiến em trông giống Tamanese nhưng trong những chuyện đại loại vậy em không bao giờ cãi lại tôi. Em đứng đấy, thật nổi bật. Hai cô gái bước ra cùng lúc với tôi chẳng thể nào ngừng nhìn em. Chưa ra khỏi sân bay mà tôi đã gần như không kìm chế nổi bản thân. Tôi nhìn em với ánh mắt “ kiểu đó ”, như muốn đốt cháy em ngay lập tức. Lúc lấy xe và để hành lý vào cốp, tôi cố ý đứng sát vào em. Còn dùng mặt cọ vào em. Em cũng bắt đầu thở gấp. Trong xe, chúng tôi đều im lặng. Em nắm chặt vào vô lăng mắt hướng thẳng vào phía trước nhưng tôi biết tỏng tim em cũng đang nhảy tango. Tôi đặt tay vào giữa hai chân em, vuốt chầm châm, nó đã rất căng.
“ Han Dong! Đừng thế! Anh để em lái xe! ”
Em nói với vẻ hoang mang và gấp gáp. Tôi tiếp tục sờ mó em. Tôi biết em là một người self-control khá tốt, chắc chắn em sẽ lái cẩn thận. “ Tôi phải làm cho đến khi em chịu hết xiết. Tôi phải dày vò em! ” Tôi nghĩ một cách đầy phấn kích và cuồng loạn. Em chợt đỗ xe lại trước cổng một khách sạn.
“ Làm gì thế? ” Tôi hỏi
“ Em không thể lái xe về đến nhà được! ” Em nhìn tôi.
Chúng tôi không nói gì nữa, nhanh chóng vào khách sạn đặt một phòng. Ngay khi cửa vừa đóng Lanyu ôm cứng lấy tôi, cùng lúc môi em áp sát vào môi tôi, hôn tôi điên đảo. Tôi cũng làm thế với em. Tôi luồn tay vào lớp áo của em, tôi cảm nhận được bờ ngực rộng và lưng mềm mại. Tôi đẩy em ra giường, bắt đầu xé áo em. Tôi mở từ mấy cái cúc trước…tôi muốn nhìn rõ phần đã khiến tôi mất tự chủ. Tôi kéo quần em ra, ko quan tâm dây khoá kéo và thắt lưng có thể khiến em đau. Em đẹp quá! Đã có cơ thể trưởng thành của một người đàn ông nhưng vẫn còn mang tý chút của các cậu bé. Tôi không đủ thời gian chờ xem biểu hiện từ em. Tôi phải cởi hết quần áo em ra. Tôi muốn có em! Hot boy ở phi trường, em là của tôi !!! …
Thêm lần nữa tôi lại quỳ trước mặt em, tay nắm tóc em và đưa dương vật của mình vào miệng em. Có lẽ vì sâu và mạnh quá, em đã mấy phen muốn nôn ra. Nhưng em vẫn luôn nhìn tôi đầy vẻ say đắm. Tôi để em trở người, hai chân quỳ trên giường. Tôi nắm chặt lấy em, đầu em cúi sát xuống giường. Ngay đến chất bôi trơn tôi cũng không them bôi mà cứ thế đưa dương vật đã căng cứng hết cỡ vào. Vì không bôi thuốc nên tôi cũng cảm thấy đau. Tôi ra sức ấn sâu hơn. Tôi vẫn thấy đau, nhưng càng đau tôi càng thấy sướng.
“…Oh…oh…Lanyu ! Lanyu !” Cuối cùng, trong lúc hưng phấn cực độ tôi đã xuất tinh! Em cũng mệt đến nỗi nằm lăn ra giường, em vẫn chưa đến cực điểm. Em nhìn tôi trong vài giây rồi cười lơ ngơ.
“ Đau quá! Chưa từng bao giờ đau đến vậy! Đến toát mồ hôi! ” Em thở dốc và nói.
Tôi nằm xuống cạnh em, ôm em vào lòng và hôn lên mặt em.
“ Anh xin lỗi! Anh xin lỗi! Anh nhớ em quá nên…anh không sao tự chủ được! ” Biết em đau đớn như thế tôi thấy thật sự hối hận.
“ Em ngỡ anh muốn giết chết em nữa đấy! ”
Trông em không được vui nhưng cũng không tức giận. Tôi bắt đầu liếm lên khắp người em, mút cho em. Miệng tôi bận và tay cũng đang sờ soạng khắp người em. Sau một lúc, tôi ngừng lại và ngẩng lên hỏi em:
“ Em có muốn từ phía sau không? ”
Ý tôi là muốn em vào bằng hậu môn của tôi. Em ngạc nhiên.
“ Em chưa thử bao giờ! ”
“ Anh cũng thế! Đây là lần đầu của anh, sẽ dành cho em! ”
Tôi đã quyết định, chỉ cần em vui, chuyện gì tôi cũng chấp nhận. Tôi dạy em thoa chất bôi trơn lên dương vật rồi sau đó tôi quỳ như lúc nãy em quỳ. Em có vẻ hơi lưỡng lự khi đưa vào. “ Dùng sức! Phải dùng sức mới được! ” Tôi như đang dạy trẻ nhỏ vậy. Em thật sự đã dùng sức. Một tẹo sau đã vào sâu. Đau! Quả nhiên đau! Tôi không thích thế chút nào nhưng tôi cố chịu đựng, em đã vì tôi thì sao tôi không thể. Cuối cùng, em cũng đã xuất tinh. Tôi có thứ cảm giác muốn vào WC.
“ Có thích không? ” Sau khi xong việc, tôi hỏi em.
“ Không thoải mái như lúc anh làm bằng tay và miệng! ” Em nói.
Good! Tôi thật sự vui khi em nghĩ thế. Đấy là lần đầu tôi chơi trong vai uke. Tôi không thích nhưng cũng chẳng hối hận. Nửa giờ sau chúng tôi lại bắt đầu. Lần này chúng tôi làm rất nhẹ nhàng, cùng nhau tiếp xúc bằng miệng và tay. Chúng tôi đều thấy rất thoả mãn! Hôm đấy, tôi chẳng thể nhớ rõ chúng tôi đã làm hết bao nhiêu lần. Chỉ biết là mệt và đói đến mức không còn đủ hơi sức mà gọi phục vụ mang bữa ăn lên phòng.
Tình hình kinh doanh hang may mặc rất khả quan. Tôi có ý định mua một căn biệt thự tại Bei Jiao để làm nhà cho Lanyu và tôi hoặc là tặng cho em.
Tặng cho em .Dù là bất cứ thứ gì tôi cũng không thấy quá nhiều.
End Chapter Eleven
————————————————-
Chapter Twelve :
Vào một ngày cuối tuần trong tháng 10, tôi đưa Lanyu đến khu bơi lội Mi Gong. Nơi ấy chỉ có những người giàu trong nước, không như những nơi khác toàn foreigner, nó khiến tôi thấy không thoải mái tẹo nào. Hoá ra Lanyu không biết bơi, em nói đa số người vùng Tây Bắc đều thế. Nhưng giờ thì em bơi rất khá rồi, tôi đã dạy cho em. Tôi ngã lưng trên ghế dài bên thành hồ bơi nhấm nháp thức uống vừa ngắm những động tác trong nước của Lanyu.
“ Hey! Han Dong! Làm gì thế? ”
Tsai Ming cười đi về phía tôi. Sau lưng còn thêm một gã zai. Tôi có quen hắn, tên là Wang Yong Huang, chỉ hơn 20 mà đã hư hỏng cực.
“ Er! Nghỉ ngơi, nghỉ ngơi! Dạo này bận quá! ” Tôi trả lời.
“ Bận gì chứ? Bận phá mấy cô em còn gì? Xem xem, rúc vào một góc như này. ” Bọn họ nói và ngồi xuống.
“ Shit! Không phá như anh! ” Tôi cũng cười và văng tục “ Có việc gì ah? ” Tôi đoán chắc có gì bọn họ mới tìm tôi.
“ Là tôi tìm anh! ” WangYong Huang lên tiếng. “ Tôi có một tàu chở thép. Hứng thú không? Giá cả phải chăng? ”
Nhất định là đồ phi pháp đây. Tôi nghĩ.
“ Thật lòng là muốn đấy! Nhưng lấy cái gì trả tiền bây giờ? Lão người Mĩ hôm trước vẫn chưa thanh toán, còn đang ghi sổ.” Tôi ứng phó bừa. Hắn ta không phải người tử tế. Ông nội hắn quan hệ mật thiết với những người lãnh đạo đất nước này. Bố hắn cũng nắm giữ chức cao trong quân đội và một ông anh giàu nứt đố đổ vách. Không liều thì cũng không chơi!
Tôi rất ít qua lại với hắn. Đang lúc nói thì Lanyu đã bước lên bờ, em lúc lắc cái đầu ướt sũng nước rồi đi về phía tôi. Làn da ướt nước của em trông loang loáng như bôi dầu. Thấy tôi đang nói chuyện cùng người lạ, em nhìn tôi cười một cái rồi quay sang nơi khác. Tôi nhận thấy Wang Yong Huang đang nhìn chăm chăm vào Lanyu, thấy em cười với tôi nên hỏi.
“ Ai đấy? Sao tôi chưa gặp bao giờ? ”
“ Tôi đem theo cho vui thôi! ”
“ ‘Hàng mới’ đấy ah? Anh may mắn thế! ” Hắn ngạc nhiên kêu lên.
“ Bình thường thôi! ” Tôi làm ra vẻ không quan tâm. Không ngờ hắn cũng có “ sở thích ” giống mình. Vài phút sau Lanyu lại nhảy xuống hồ.Yong Huang đã chả còn lòng dạ nào mà tán phét với tôi nữa. Nhân lúc tôi cùng Tsai Ming nói chuyện, hắn nhỏm dậy đi đến chỗ Lanyu.
“ Yong Huang cũng thích ‘ấy’ ah? ”
Tôi vừa nhìn hắn vừa thấp giọng hỏi Tsai Ming.
“ Chỉ ‘thích’ thôi ah? Hắn nghiền trò này đấy chứ? Sắp điên loạn cũng nên! Anh không biết sao? ”
Tôi khẽ cười. Không lên tiếng.
“ Hắn cũng thừa nhận bản thân mình có bệnh về mặt đó! ” Tsai Ming cười và nói
Trong phòng massage tôi hỏi Lanyu.
“ Lúc trong hồ bơi em nói chuyện với ai vậy? ”
“ Không phải bạn anh sao? Còn hỏi ngược lại em? ”
“ Hắn đã nói gì? ”
“ Bảo là bạn của anh. Hắn hỏi em làm việc ở đâu? ”
“ Rồi em nói cho hắn nghe? ”
“ Em bảo em là sinh viên. ”
“ Sau đừng có dây dưa với hắn. Phải cảnh giác với loại người như vậy. Nhìn có vẻ giống người thật đấy nhưng trông rõ thì không.”
Tôi nói với em trong vẻ mặt tức giận .
“ Em đã làm gì nào? ” Trông em có vẻ cực kì không vui.
Tôi thấy mệt. Tôi không muốn vì chuyện này mà căng thẳng với hắn. Thành thực một chút, tôi chơi không lại hắn.
Về sau, tôi hỏi Lanyu xem hắn có tìm em không. Em bảo rằng không có. Cái chuyện đáng nguyền rủa ấy đã kết thúc như vậy đấ. Dạo gần đây hầu như Lanyu không ở lại trường nữa. Em bảo những sinh viên lớp trên hống hách quá. Cũng rất ít người ở lại trường. Em mỗi ngày lái xe đến trường, dừng xe ở ngoài hay trong những hộ giữ xe ở gần đấy xong đi xe đạp đến giảng đường và KTX. Em nói hầu như các bạn cùng lớp đều biết em có một ông anh hào phóng.
———————————
Vào một ngày thứ 4 trong tháng 11. Vì phải bàn vài vụ làm ăn nên tôi về nhà hơi trễ. 9.PM Tôi đã ở nhà nhưng Lanyu vẫn chưa. Lúc ban trưa em nói có lớp vẽ đồ bản, sẽ bận đến 7.PM, 1h đồng hồ sau sẽ về. Em vẫn luôn là người đúng hẹn.Tôi call em, không ai nghe máy. Cell phone đang khóa, em nhất định vẫn chưa vào xe. 11.PM tôi thấy hơi lo lắng, vừa lúc ấy ĐT eo inh ỏi.
“ Ông là Chen Han Dong? Ông có quen ai tên Lanyu không? ” Một giọng đàn ông Bắc Kinh vang lên.
“ Tôi có quen! Chuyện gì vậy? ” Tim tôi đập mạnh đến nỗi văng tuốt lên cổ họng.
“ Vậy thì được! Tôi sẽ đưa cậu ấy đến chỗ ông. Phiền ông thanh toán hộ tiền thuốc và tiền xe. ”
“ Cậu ấy bị gì vậy ? ”
“ Cậu ấy bị cướp! Không có gì nghiêm trọng, chỉ là bị thương ở tay.”
Thật không sao hiểu nổi! Cậu bé này cứ luôn khiến người khác phải lo lắng như vậy. Tôi trả cho người tài xế tốt bụng ấy 300 NDT. Ồng ấy vô cùng cảm kích. Tôi dìu Lanyu vào phòng. Sắc mặt em rất xấu, cơ hồ không có tí sức lực.
“ Hua Da nơi ấy vốn rất an toàn! Sao lại xảy ra chuyện này? Cướp? Thật khó tin, nhất là vào lúc 8, 9 giờ tối! ” Tôi nói bằng giọng không êm tai cho lắm.
“ Em cũng không ngờ! ” Lanyu nằm trên giường và trả lời.
“ Nếu bọn nó muốn tiền, muốn xe thì cứ để cho bọn chúng lấy. Có thế chúng mới không làm bị thương em…”
“ Em cũng mê tiền vừa phải thôi chứ! Khéo có ngày cả mạng cũng chẳng giữ được. Đã có mấy người tài xế Taxi bị giết rồi đấy. Em có biết không? ”
“ Anh nói đủ chưa ?” Trông em hoàn toàn mất kiên nhẫn .
Cánh tay của em quấn băng kín mít, được treo trước ngực. Cả tay trái cũng băng chằng chịt. Nhất định em đã đánh nhau với lũ cướp bẩn thỉu đấy, nếu không đã chẳng bị như thế. Nhìn sắc mặt nhợt nhạt của em. Tôi đến bên em, quỳ trước giường, khẽ nâng cánh tay bị thương của em lên.
“ Còn đau không? ”
“ Ổn rồi! ”
Em nhìn tôi, tôi cũng thế. Không ngăn được, tôi vươn người hôn lên má em và nói một cách dịu dàng :
“ Nhớ đấy! Tiền là đồ bỏ đi! Mạng sống mới quan trọng. Em cứ nóng nảy thế này sẽ không hay ho gì đâu! ” Tôi giống như đang dạy dỗ cho một đứa bé.
“ Anh hôn em nữa đi! ” Em cười và nói. Rõ ràng là em không thèm để ý gì đến những lời vừa rồi của tôi. Một tuần sau, Lanyu vui vẻ thông báo với tôi rằng có mất tất có được. Vì cánh tay bị thương nên em đã thoát được hai bài kiểm tra. Nhìn vẻ mặt đắc ý của em, tôi thật sự thấy cậu zai bé hơn mình 10 tuổi này dễ thương đến lạ!
——————————–
Hai tuần kể từ ngày xảy ra sự việc, tôi nhận được một lá thư. Bên trong chỉ có tờ chi phiếu trị giá 100 ngàn. Đó là từ Hua Tian, công ty của Wang Yong Zhuan, anh trai gã đáng ghét Wang Yong Huang. Vào ban trưa, tôi nhận được cú điện từ Wang Yong Zhuan. Hắn ta lớn hơn em mình những mười mấy tuổi.
“ Han Dong! Cậu cũng biết Yong Huang rồi đấy! Đừng tính toán với nó làm gì.”
“ Anh thấy rồi đấy, sao lại có chuyện đấy được. Hơn nữa, còn mối thâm giao giữa chúng ta nữa chứ.”
Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra nhưng chắc chắn có liên quan đến Lanyu.
“ Đúng rồi! Ah mà còn 100 ngàn đó xem như là tiền thuốc của thằng bé kia nhé…” Hắn ta lại nói.
“ Anh khách khí quá! Tôi thật sự không nghĩ nhiều lắm đâu. Yong Huang cũng biết luật chơi mà.” Tôi chỉ có thể nói vậy. Wang Yong Zhuan cười khan vài tiếng rồi dập máy. Tôi không biết chi tiết nhưng đoán chắc gã hư hỏng kia đã quấy rối Lanyu không ít lần, hơn nữa cú cuối hắn đã sử dụng bạo lực. Chắc là sau nửa tháng mà vẫn không thấy động tĩnh gì từ tôi nên đâm ra lo sợ, phải nhờ ông anh dàn xếp.
Tôi không hỏi Lanyu mà hỏi chị Zhang.
“ Các cậu cũng quá đáng thật đấy! Cố nhiên vì một thằng bé mà ghen tuông lẫn nhau à. Lại còn giở trò tranh chấp. ” Trông chị Zhang vừa ngạc nhiên cũng vừa hứng thú.
“ Không có chuyện đấy! Em cũng không hiểu chuyện quái gì đã xảy ra. ”
“ Lại còn muốn giấu chị ah? ”
“ Em thật không biết mà! Hơn nữa em không phải là Yong Huang. Thằng bé đấy không phải vợ em. Em cũng chẳng thích trò này nữa. ”
“ Hô! Nói thế, mối thâm tình ‘thủ – thân – như – ngọc’ của cậu ta dành cho cậu hoàn toàn vô nghĩa rồi.” Chị Zhang càng cười tợn.
“ Thế Yong Huang có được thứ hắn muốn chưa? ”
“ Không! Thằng bé ấy lợi hại lắm! Nó nắm chặt con dao của Yong Huang mà nói, hoặc để nó đi hoặc giết nó! ”
“ Ha! Fuck! ” Tôi cười nửa miệng. Không thể chấp nhận sự thật, Lanyu dũng cảm hơn tôi nhiều.
Tôi không đề cập chuyện này với Lanyu.Tôi không muốn em nhận ra sự vô dụng từ mình. Nhưng tôi vẫn chẳng thể nào đoán nổi lý do vì sao em im lặng.
Đêm đã rất khuya, Lanyu nằm trong vòng tay tôi.Vì tay em bị thương nên khi quan hệ chỉ có thể tự tôi làm một mình. Nhiều khi em muốn làm cho tôi bằng miệng nhưng tôi ngăn em lại. Bảo em rằng khi nào em khoẻ tôi sẽ dốc toàn sức lên giường với em, lấy lại những gì đã mất. Em nhìn tôi cười, vô cùng mãn nguyện.
“ Em có tin giữa những người đồng tính sẽ có một tình yêu vĩnh hằng không? ” Tôi kéo em sát vào hơn, vừa vuốt ve em vừa hỏi.
“ Không biết! Em chưa từng suy nghĩ về điều này! ”
Em không thích lý luận lắm, em chỉ làm theo cảm xúc.
“ Anh tin! Khác giới có thì đồng giới cũng sẽ có! ”
“ Anh nói chúng ta? ” Em cười và ngước mắt nhìn tôi.
“ Anh nói bản thân mình. ” Tôi nói, em lại cười, không lên tiếng.
“ Có thích anh không? ” Đây là lần đầu tôi hỏi ‘bạn’ mình câu như thế. Chưa bao giờ tôi thấy thiếu tự tin đến vậy.
“ Đương nhiên.” Em khẽ khàng.
“ Wang Yong Huang có tìm em phải không? Em lại còn lừa anh rằng em bị cướp. ” Sau một lúc do dự, tôi cũng mở miệng hỏi. Lanyu không nói gì.
“ Hắn bảnh bao thế còn gì? Lại rất sộp đấy! ”
Tôi cố ý dùng giọng điềm tĩnh nói.
“ Em thấy gã là muốn nôn! Em không có trêu chọc hay dụ dỗ gì gã cả. Là bản thân gã có bệnh! ”
Lanyu nói bằng giọng rất gấp. Em ngồi dậy, nhìn tôi nghiêm túc.
“ Sao không cho anh biết? ” Tôi cũng hỏi em bằng giọng nghiêm trang.
“ Em thấy chuyện này vô cùng tởm lợm, em không muốn anh biết…” Lúc em nói, em không nhìn tôi.
“ … ” Đến lượt tôi im lặng.
“ Em sợ, anh sẽ vì chuyện này mà thấy khó xử…”
Tôi cứ ngỡ mình đã hoàn toàn hiểu rõ về Lanyu nhưng hình như không phải thế. Tuy rằng em ít nói, hiền lành nhưng cũng rất thong minh và nhạy cảm.
End Chapter Twelve
Lảm nhảm 50
Aaaaaaaaaaa *tung hoa*, cuối cùng cũng đã đến con số 50 đẹp đẽ ~xD. Hành trình 8 tháng hơn của mình vừa qua đã được 50 bài lảm nhảm =))
Hikari no Senritsu wo kiki masu ^o^
sophie pham: thoa dinh tang ong mot mon qua gi do’
[...]
sophie pham: nen … muon tang cho ong? cai gi do’
sophie pham: gio` nen mua cai gi bay gio?
Fuu Kaze: đồng hồ cát ^^
sophie pham: why? sao lai la dong ho cat?
Fuu Kaze: ko bik nữa
Fuu Kaze: tự nhin nghĩ ra vậy à
Fuu Kaze: vì T cũng thích đồng hồ cát, thích nhìn những dòng cái trôi qua hết
Fuu Kaze: rồi mình lại trở ngược đầu nó
Fuu Kaze: cứ như được thực hiện ước mơ sai lầm rồi sẽ có thể thay đổi ấy
Fuu Kaze: thoa cũng từng nghĩ xấu về ổng
Fuu Kaze: T nghĩ nên tặng 1 cái đồng hồ cát
Fuu Kaze: để thể hiện rằng hãy xóa đi quá khứ
Mình chưa từng nghĩa là mình lại nói ra được như vầy *clap clap*
Đúng là mình rất thích đồng hồ cát. Từ bé xíu đã thích rồi. Thích nhìn những dòng cát cực mảnh mịn rơi từ từ xuống hộc phía dưới. Rồi lại lật ngược cái đồng hồ để cát chạy xuống hộc còn lại. Chẳng hiểu tại sao nữa, nhưng từ nhỏ mình đã thích ngắm đồng hồ cát và có thể xoay nó ngược xuôi mà ko biết chán ấy.
Và bây giờ, khi có người hỏi “why?”, tự nhiên mình cũng phài tự tìm ra một cái gì đó để nói, để biện minh cho cái sở thích quái quái của mình.
Ùh, chẳng hiểu đâu ra mà mình có cái suy nghĩ cực văn vẻ và sến rện đó trong đầu nữa
. Nhưng ngẫm lại thì…. hình như nó hoàn toàn đúng ấy nhỉ ^^
Lúc trước có 1 cái đồng hồ cát cách điệu, cực kì đẹp nha!!!! Kết hợp với nước và cát. Cát đầy nước chảy xuống, cái mảnh nhựa hình quả bóng tròn lăn đều theo dòng nước, cát đọng, nước dừng, lại lật ngược cái đồng hồ thì quả bóng phía dưới lại được dịp lăn đều… Nhớ cái đó quá đi mất, thật tiếc khi đem nó tặng cho thằng Nam đen =_=. Ban đầu cứ nghĩ tặng nó đúng ngày sinh nhật đi, rồi mình tìm mua lại cái ih chang sau (dù j cũng vừa mua cách đó 2 tuần). Ai dè khi quay lại nhà sách thì cái đó lại ko còn hàng nữa (muốn khóc luôn ;__;). Hỏng lẽ đi đòi lại thằng N, chắc nó chửi xối xả quá (mặc dù nó là ng` trầm tính, amen!)
AAAAAAAAAAAAAAAAAAA Muốn được tặng 1 cái đồng hồ cát cực đẹp!!!!!!
Em ơi hãy đừng khóc nữa tại nơi đây
Hãy tấu lên khúc ca ngày mai trong làn ánh sáng giữa cơn mưa
Ame/ Wu/ Mưa, 2 hôm rồi mưa phùn dai dẳng, phát bệnh +__+
I hope life treats you kind
And I hope you have all you’ve dreamed of.
And I wish to you, joy and happiness.
But above all this, I wish you love.
I love you, but I should go. I shouldn’t stay, I would only be in your way. Though… I think of you every step of my way.
Ah ha, bấn loạn nặng.
Lảm nhảm 49 – Hikari no Senritsu
Đang nghe Hikari no Senritsu. Đã ngẫm lại cái comm gửi cho bạn WAO. Thật ra thì cảm thấy bài hát này ko phải nv chính là người hát mà là những người có hoàn cảnh như nhân vật trong bài- chữ “kimi” có lẽ là ám chỉ cả mình trong đó đấy.
Chôm cái lyrics của bạn WAO nhá ;;)
Composer: Kajiura Yuki
Vocals: Kalafina
The OP theme of TV anime Sora no Woto (tự hỏi sao cái tên anime này lại là KATAKANA???)
Translation language: Japanese -> Vietnamese
Translator: WAO-chan
この空の輝き
君の胸に届いてる?
夢見てた調べは静けさのように
Kono sora no kagayaki
Kimi no mune ni todoiteru?
Yumemiteta shirabe wa shizukesa no youni
Phải chăng ánh sáng lấp lánh của bầu trời nảy
đang chạm đến ngực của em?
Sự tìm kiếm mà em luôn theo đuổi như sự âm thầm lặng lẽ vậy
君の手がまだ夢に遠くても
思い出してよ 優しい声を
誰かが君のため 歌った幸福の和音
Kimi no te ga mada yume ni tookute mo
Omoidashite yo yasashii koe wo
Dareka ga kimi no tame utatta shiawase no koodo
Cho dù em với tay, vẫn còn quá xa với những giấc mơ
Hãy nhớ lại đi, giọng ca dịu dàng của một ai đó
đã vì em mà cất cao những khúc hòa âm hạnh phúc
空の音響け、高く哀しみを越えて
君の目に映るものは 全て本当の世界
涙さえ君をここに留めておけない
降り注ぐ光の中 明日を奏でて
Sora no oto hibike, takaku kanashimi wo koete
Kimi no me ni utsuru mono wa subete hontou no sekai
Namida sae kimi wo koko ni todomete okenai
Furisosogu hikari no naka ashita wo kanadete
Thanh âm vang vọng trên trời cao, cao hơn cả những nỗi buồn
Những gì phản chiếu trong đôi mắt của em là vạn sự thật trong thế gian
Em ơi hãy đừng khóc nữa tại nơi đây
Hãy tấu lên khúc ca ngày mai trong làn ánh sáng giữa cơn mưa
本当は誰にも聞こえない
そんな音だった
でも誰の胸にも明るく響いてた
Hontou wa dare ni mo kikoenai
Sonna oto datta
Demo dare no mune ni mo akaruku hibiiteta
Thật sự thì chẳng ai nghe thấy những thứ thanh âm đó đâu
Nhưng mà nó đã đọng lại trong lòng mọi ngừơi đấy thôi
幸せはきっと次の坂道で
君の不意をついてキスをくれるよ
いつかその涙が涸れる頃
聞こえる君の和音
Shiawase wa kitto tsugi no sakamichi de
Kimi no fui w tsuite kisu w kureru yo
Itsuka sono namida ga kareru koro
Kikoeru kimi no koodo
Trên con dốc tiếp theo, hạnh phúc chắc chắn sẽ
Đem lại cho em điều bất ngờ với một nụ hôn
Một lúc nào đó khi em khóc cạn nước mắt rồi
Tôi sẽ lắng nghe bản hòa âm của em
太鼓の音から始まるよ song of love
誰もが知っていたその歌に一つ
空色の音符重ねて
Taiko no oto kara hajimaru yo song of love
Dare mo ga shitte ita sono uta ni hitotsu
Sorairo no onpu kasanete
Nhịp trống sẽ mở đầu, ôi khúc tình ca
Này là khúc ca mà ai cũng đã biết rồi đó
Hãy tấu một nốt nhạc xanh màu trời đi
一人で歌ってたときは少しだけ寂しくて
君のことずっと呼んでいた
届いたんだよね?
君の元へ
Hitori de utatteta toki wa sukoshi dake sabishikute
Kimi no koto zutto yonde ita
Todoitan da yo ne?
Kimi no moto he
Lúc xưa khi hát một mình, chỉ là một chút nỗi cô đơn
Và em đã luôn gọi ta đến
Ta đã đến đúng không nào?
Đến nơi có em
ほんとうの痛みが
君の胸に触れたとき
夢見てた調べが
静けさのように
Hontou no itami ga
Kimi no mune ni fureta toki
Yumemiteta shirabe ga
Shizukesa no youni
Nỗi đau thật sự
là khi ta chạm vào ngực em
Sự tìm kiếm mà em luôn theo đuổi
như sự âm thầm lặng lẽ vậy
空の音響け、高く哀しみを超えて
今ここに生きてること 笑い合えるその日まで
優しさも夢もここに留めておけない
消えて行く光の中 明日を奏でて
Sora no oto hibike, takaku kanashimi wo koete
Ima koko ni ikiteru koto waraiaeru sono hi made
Yasashisa mo yume mo koko ni todomete okenai
Kiete yuku hikari no naka ashita wo kanadete
Thanh âm vang vọng trên trời cao, cao hơn cả những nỗi buồn
Chúng ta sống tại nơi đây cho đến ngày chúng ta còn cười với nhau
Sự dịu dàng và cả những giấc mơ đã giữ chân chúng ta
Trong làn ánh sáng đang le lói, hãy tấu lên khúc hát ngày mai
やがて君の手が掴む永久の真実
かなわないと思うから
いっそ高らかな声で
その歌に君は希望と名付けて泣いた
夢見る人の心に 確かに届くよ
Yagate kimi no te ga tsukamu tokoshie no shinjitsu
Kanawanai to omou kara
Isso takaraka na koe de
Sono uta ni kimi wa kibou to nazukete naita
Yumemiru hito no kokoro ni tashika ni todoku yo
Chỉ vì em luôn nghĩ là không thể nhưng
Cuối cùng thì tay em cũng băt được sự thật của sự vĩnh hằng rồi đó thôi
Cùng nhau cất cao giọng hơn nữa
Khúc ca mà em đã khóc và đặt tên là “Hy vọng”
Chắc chắn sẽ chạm đến những tâm hồn của những người mộng mơ thôi
—————————————————
Có vẻ như sensei đã lấy lại phong độ vón có rồi ^^.
Hikari no Senritsu, dường như lúc nào có dính đến “hikari” là y như rằng bài hát đó mang một tia hi vọng. Không hiểu sao nữa, nhưng mình lúc nào cũng chối từ cái tia hi vọng đó mà thậm chí còn ghét luôn cả bài hát ^^” (bằng chứng là bạn chỉ toàn nghe nhạc angst thôi =)), đọc fic cũng thế =)) ). Nhưng mà bài này thì bỗng nhiên ngược lại, cũng vẫn là… không hiểu sao nữa ^^”.
Tâm trạng của mình hiện giờ có lẽ giống một phần không nhỏ so với “kimi” trong bài hát. Hikari no Senritsu như có câu “ganbatte kudasai” trong đó vậy, nó khiến mình không thể không nghe nó mãi suốt từ lúc download đến giờ. Thông thường mình rất ghét các bài có âm chất vui tươi, chỉ toàn nghe các bài có tiếng piano, violin buồn trầm kinh điển (như Saphire trong cùng single là 1 điển hình), nhưng Hikari no Senritsu đã là một ngoại lệ mất rồi.
*ngân nga lyrics của hikari no senritsu. Thầm đa tạ bạn WAO đã dịch nó để mình khỏi nhọc tông tìm hiểu và tự dịch :”> *
“Em ơi hãy đừng khóc nữa tại nơi đây
Hãy tấu lên khúc ca ngày mai trong làn ánh sáng giữa cơn mưa”
Một lúc nào đó khi em khóc cạn nước mắt rồi
Tôi sẽ lắng nghe bản hòa âm của em
Lúc xưa khi hát một mình, chỉ là một chút nỗi cô đơn
Chỉ vì em luôn nghĩ là không thể nhưng
Cuối cùng thì tay em cũng băt được sự thật của sự vĩnh hằng rồi đó thôi
Khúc ca mà em đã khóc và đặt tên là “Hy vọng”
Chắc chắn sẽ chạm đến những tâm hồn của những người mộng mơ thôi
Am I always with this loneliness?
Xung quanh mình có ai để mình gọi tên, và người đó sẽ đến chứ? Có 1 người… và rồi không lâu nữa đâu, sẽ là đã từng có 1 người…
Có cảm giác như ai ở bên mình đều ra đi sau một thời gian, không dài cũng không ngắn.
Ta đã quá ích kỉ rồi chăng?
Beijing Story chapter 10
January 19, 2010
Filed under Beijing Story, Fiction
Tags: Beijing Story, chapter 10, Vietnamese
Chapter Ten :
Từ tháng 6 đến tháng 9. Lanyu càng không có gì làm. Em nhờ tôi tìm hộ em một công việc. Nói rằng tiền không quan trọng ,chủ yếu em muốn thu thập thêm kinh nghiệm. Tôi hứa với em nhưng kèm theo điều kiện em phải học lái xe.
Từ một người bạn trong công ty xây dựng của tôi, em đã tiếp nhận rất nhiều bản thiết kế, em bây giờ còn bận hơn tôi. Ngày em nhận được bằng lái, tôi tặng em một chiếc Lexus. Em chỉ cười và nói “ Tuyệt quá! ” là hết.
Tình hình kinh doanh của tôi đang rất thảm, đâu đâu cũng có lệnh cấm. Tôi không quan tâm vì ai cũng thế. Chuyện này chỉ là tạm thời. Nhưng chết tiệt thay lại có chuyện xảy ra. Một nhà kho của tôi bị hoả hoạn. Đồ điện dân dụng trị giá hơn 700 ngàn NDT toàn bộ bị thiêu huỷ. Liu Zheng có phần lỗi không nhỏ trong việc này. Lúc tán gẫu cùng Lanyu, tôi nói rằng mình sắp sửa khai trừ Liu Zheng.
“ Có đáng không? Bọn anh là bạn bè lâu năm như vậy! ” Em vừa nhìn vào bản thiết kế hoàn thành xong vừa nói với tôi.
“ Hắn cũng quá đáng thật, đã biết “ thời thế loạn lạc ” vậy mà còn gây ra chuyện ấy! ”
“ Nhưng đâu phải anh ấy trực tiếp gây ra đâu! ”
Lanyu vẫn đang gạch gạch xoá xoá. Đó là một bản vẽ bằng bút bi và màu nước, em nói với tôi như vậy.
“ Từ lâu anh đã biết cái cầu dao ở nhà kho ấy có vấn đề. Đã sớm bảo hắn gọi thợ điện đến sửa. ”
“ Nhưng chính anh nói mấy hôm nay cháu bé nhà anh ấy đang ốm rất nặng còn gì.” Lanyu lúc nào cũng khoan dung.
“ Đấy là chuyện của hắn! Còn anh, ai sẽ đền bù thiệt hại cho anh đây? Anh không kiện hắn đã là phước lắm rồi! ”
“ Doanh nhân bọn anh chẳng có tình nghĩa gì cả! ” Em cười.
“ Trên thương trường chỉ nói đến lời lỗ, không có chỗ cho tình nghĩa. Học tập đi! ” Tôi như đang dạy em.
“ Thế ngoài kinh doanh ra? Bạn bè thì sao? ” Em lại hỏi.
Tôi không trả lời. Tôi không biết!
“ Dù anh có đuổi Liu Zheng cũng chẳng được đồng nào đền bù. Anh ấy là người tốt, nếu anh bỏ qua cho anh ấy. Nhất định Liu Zheng sẽ thấy rất cảm động… Fuck! Hỏng rồi! ”
Hình như em vừa đi sai một nét. Tôi không đôi co với em nữa. Tôi còn phải nghĩ ngợi làm sao giải quyết chuyện này. Dần dần, tôi cảm giác được Lanyu đang có sức ảnh hưởng vô cùng lớn đến tôi. Nhưng bản thân em lại không thay đổi tẹo nào, ngoại trừ càng lúc càng cao và đẹp trai hơn, kỹ thuật trên giường tốt hơn. Em vẫn như lần đầu tôi gặp em.
Tiếng gõ cửa khẽ vang lên rồi Liu Zheng bước vào văn phòng của tôi. Trước đây hắn chưa bao giờ làm vậy. Yên lặng một lúc rồi Liu Zheng lên tiếng trước
“ Han Dong! Anh không cần nói nữa. Tôi biết phần lỗi của mình. Theo anh mấy năm, tôi cũng đã lấy của công ty vài vạn. Xem như là… chỉ xin anh đừng thu hồi căn phòng ấy ngay. Anh cũng biết em trai tôi sống cùng bố mẹ, tôi không thể về đấy được. Đợi khi tôi tìm được nơi khác, nếu không vợ tôi và Xiao Wei …”
Liu Zheng cũng sống ở Lin Shi Cun. Nhà anh cũng như tôi, đều đứng tên công ty. Trông Liu Zheng nói rất khó khăn. Đây là lần đầu tiên giữa chúng tôi thấy ngại như vậy .
Tôi ngắt lời anh.
“ Đây là thời gian khó khăn nhất của công ty. Kinh doanh chẳng ra làm sao cả. Vụ hoả hoạn càng gây thêm nhiều phiền phức. Không thể tiếp tục như vậy nữa.” Tôi cố ý làm to chuyện. “ Tôi đã nói với Xiao Zhou rồi, Cheung Ming và Cheung Shuan Guo sẽ bị đuổi việc.” Tôi ngừng lại giây lát. “ Còn anh. Tôi sẽ trừ lương anh trong vòng 3 tháng, anh phải làm không công để hoàn trả cho tôi. Hy vọng anh đã được một bài học. Đừng nói lại với bất cứ ai trong công ty. Tôi sẽ trực tiếp nói với phòng tài vụ.”
Biểu hiện của Liu Zheng rõ ràng có một tý ngạc nhiên.
“ Xiao Wei ra sao rồi? ” Tôi lại hỏi.
“ Vẫn chưa hết sốt! Đã gần hai tuần rồi! ” Anh ấy nhăn mày.
“ Tôi đã tìm người lo xong việc với chủ nhiệm khoa nội của bệnh viện Er Yi. Anh hãy chuyển cháu bé ngay đi. Cái bệnh viện nhỏ ấy không ổn đâu.”
Liu Zheng càng ngạc nhiên hơn, gần như không biết phải thế nào.
“ Vợ tôi có hợp đồng với bệnh viện ấy. Sợ là họ không cho chuyển.”
“ Không thành vấn đề! Cứ chuyển đi, phí điều trị ở Er Yi công ty sẽ thanh toán. Còn đắn đo cái quái gì. Nếu thằng bé bệnh nặng thêm thì không phải càng tệ sao? ” Tôi nói thô lỗ. Anh ấy không nói gì, chỉ cúi đầu. Tôi tiếp.
“ Mấy ngày nay anh chắc cũng bận. Tôi không cần anh làm đủ giờ. Từ sáng 8.AM đến 2.PM. Anh lo hộ tôi, thời gian còn lại để tôi. Bây giờ đâu đâu cũng loạn lạc, tôi không thể tin cậy ai được.”
Liu Zheng vẫn một mực cúi đầu. Lúc anh ngẩng lên. Tôi thấy một đôi mắt ươn ướt và hơi đỏ. Dường như, có gì đó anh không thể thốt thành lời.
“ Được rồi! Vậy tôi đi đây. ”
Anh quay lưng hướng ra cửa. Tôi đã cho vay một món nợ ân tình. Lanyu đã dạy tôi như thế. Không nghĩ được đến 4 năm sau tôi được thu lại món “ lãi ” cao.
Mùa đông đã về, bên ngoài trời kín đặc tuyết.
Liu Zheng mời tôi đến nhà anh ăn món lẩu Tứ Xuyên. Lại còn bảo tôi mang cả Lanyu đi. Đó là một đêm tuyệt diệu. Lanyu quả thật có duyên với trẻ con. Xiao Wei đã rất nhanh chóng thân thiết với em, còn dắt em vào phòng để xem “ Xiao Hong Hua”. Liu Zheng nhìn theo cả hai và nói.
“ Nếu cậu ấy là một cô gái thì tốt biết bao !”
Tôi biết đây là một lời nói thật lòng từ anh. Tôi không trách anh.
“ Nếu vậy tôi đã không thèm cậu ta rồi! ” Tôi nói như đùa “ Tôi thật sự thấy Lanyu có ý nghĩa.”
“ Bình thường cả thôi! Nuôi chó mèo lâu cũng thấy có cảm tình. Mà cậu ta cũng tốt thế này… ”
Liu Zheng như muốn giải thích cho tôi. Anh ấy không bao giờ hiểu được tình cảm tôi dành cho Lanyu. Không bao giờ…
“ Nhưng anh cũng là một kẻ trăng hoa.” Liu Zheng bật cười nói thêm.
Vợ của Liu Zheng là người Tứ Xuyên, từng là hoa khôi của một trường danh giá. Chẳng hiểu sao lại chịu gả cho hắn ta.
Lắm lúc tôi cũng thấy ganh tị với hạnh phúc của họ. Cô ấy được giáo dục rất tốt, nhiệt tình lại rất biết điều. Cô nhất định biết chuyện của Lanyu nhưng cô không hề tỏ ra cái cách khiến người ta nghĩ đó là “ bệnh_hoạn ”. Cũng không có ánh mắt soi mói hay thái độ ủng hộ gì. Nhưng bất kể trong lòng cô ấy nghĩ sao, cô ấy vẫn đối xử với Lanyu như một người bạn bình thường. Về khuya, Xiao Wei đã ngủ sớm. Bốn chúng tôi vừa uống rượu và tán gẫu. Cả bọn đã ngà ngà. Theo thói quen, tôi cầm tay Lanyu để trên bàn đặt lên chân mình, nắm lấy tay em và tiếp tục tán phét. Không ai trong bọn tôi để ý đến điều này, tất cả đều rất tự nhiên, hiền hoà. Chưa bao giờ chúng tôi có cái cảm giác “ được_chấp_nhận ” như thế. Tôi không cần phải che giấu. Nhưng bên ngoài, tuyết vẫn không ngừng rơi.
1-5 . Ngày Quốc Tế Lao Động, trường học cũng nghỉ lễ nên Lanyu rảnh rổi trong 1 tuần. Sau cùng, chuyến du lịch Đông Nam Á của chúng tôi đã được thực hiện. Tôi và em cảm thấy rất vui, không một ai biết chúng tôi. Thậm chí tôi có thể thân mật với em ngoài phố. Tôi cứ nghĩ, phải thay đổi bạn tình thường xuyên mới hay ho, mới đủ kích động. Tôi chưa bao giờ cho rằng, một người bạn tình “ đều đặn ” (thường xuyên) cũng có thể khiến cho tôi hạnh phúc thế này. Dù rằng sự ghen tuông khốc liệt, cảm giác muốn chiếm hữu đã hừng hực.
Có một lần trong nhà hàng, tôi vào WC. Lúc quay ra tôi thấy em đang nhìn một gã zai rất cool người Singapore. Tôi bước nhanh đến, gõ mạnh lên đầu em. Em rất xấu hổ. Tôi bảo tôi cấm em thích kẻ khác, cả nhìn cũng không được. Nếu không tôi sẽ giết em. Mặt em đỏ khủng khiếp, nửa ngày trời không hé miệng đến một lời nhưng đêm đó em vẫn rất chiều lòng tôi. Thật ra em còn nhạy cảm và khó tính hơn tôi. Hơn nữa, càng ngày càng nghiêm trọng. Nếu thấy tôi bắt chuyện với các cô cậu trẻ trung tươi tắn, em sẽ im lặng suốt. Tôi mà không dỗ dành, em sẽ còn dỗi dài dài. Bên cạnh đó nếu muốn “ lăng nhăng ” thì phải chắc chắn rằng Lanyu không biết. Tôi phải hết sức cẩn thận, không được để em phát hiện ra. Với những chuyện này tôi không cảm thấy phiền, tôi không phàn nàn. Tôi đã có bạn tình “ cố định ” là Lanyu nhưng tôi vẫn lên giường cùng những người phụ nữ khác. Không phải vì thích họ hay vì nhu cầu gì mà đó chỉ là tâm lý, tôi chỉ muốn chứng minh mình là một gã đàn ông hoàn toàn bình thường.
Nhớ có hôm tôi cùng Lanyu đi xem buổi trình diễn của Ren Yao ( một gã zai chuyển đổi giới tính ) Em hỏi tôi, những người đó có gì khác so với phụ nữ. Tôi bảo bọn nó đều là nam cả, đa số phần dưới vẫn còn giữ, cũng có vài tên đã chuyển sạch. Em bảo nó khiến em muốn bệnh.
Tôi hỏi xem em có muốn thử không. Em sợ hãi nhìn tôi “ Anh bị tâm thần ah? ” Tôi biết Lanyu là một con người bảo thủ với đầy đủ truyền thống, nhưng tôi không hiểu em nhìn nhận thế nào về hành động hiện giờ của em. Trung Quốc thời bấy giờ bế tắc hơn nhiều so với lúc này. Tôi cùng em đều không tìm được con đường nào để thật sự hiểu rõ mối quan hệ giữa chúng tôi. Hơn nữa, chúng tôi đều trốn tránh điều đó trong vô thức.
End Chapter Ten
Lảm nhảm 48
Bạn về rồi đây ~~~~~
“Chừng nào đi?”
“Đi rồi”
Ờ, đi rồi mà, thì đi Phan Thiết rồi, đang ở Phan Thiết, chưa về, thì là đi rồi đúng chưa nhỉ
. Mình đâu có nói xạo =))
Bạn chóng mặt, xay xẩm… hội chứng của sau khi đi xe liền mấy giờ đống hồ, bây giờ nhắm mặt lại vẫn có cảm giác lâng lâng như đi xe trên đường nhựa “cực kì láng lẩy” =_=
Thôi bạn đi ngủ đây, mệt rồi, ngủ một giấc đến 12h ngày mai ~xD
Bạn nhớ các fic quá ;__;. Các tình yêu đợi nhé, sẽ đọc các em từ từ, lần lượt ~xD. Hôm nay tình yêu nghỉ ngơi cái đã, mệt rồi ~xD